Thứ Ba, 24 tháng 3, 2020

Lỡ duyên

Tôi cảm nhận được hai người có rất nhiều điểm tương đồng sau mỗi lần đàm luận mail. Anh bằng tuổi tôi, đang dạo hạnh phúc và mong muốn lập gia đình nếu gặp được người thích hợp. Nhà chúng tôi lại ở hai quận liền kề, cách nhau 5 km, vậy mà lâu nay nay chúng tôi không tìm thấy nhau.

Sau nhiều lần trò chuyện, chúng tôi quyết định hẹn gặp để có thể hiểu về đối phương nhiều hơn. Buổi gặp gỡ ban sơ để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp, anh tỏ bày có tình cảm với tôi ngay từ lần đầu gặp và tôi cũng thế. Tôi rất vui khi anh nói trân trọng thời cơ được gặp gỡ này và mong muốn cả hai xác định một mối quan hệ nghiêm trang, dài lâu. Ấy vậy mà, hạnh phúc chẳng được bao lăm, hay đúng hơn là chưa nếm được mùi của hạnh phúc thì lại phải xót xa dừng lại và chấm dứt toàn bộ. Gia đình anh cản ngăn dù chưa gặp tôi lần nào, tôi cũng chưa làm gì sai đối với bản thân hay bất cứ ai khác. Tôi cứ ngỡ chuyện nghiêm cấm chỉ có trong phim, không ngờ nó lại xảy đến với mình.

Lúc đầu anh cũng bảo cứ để mọi chuyện thiên nhiên, từ từ anh tìm cách thuyết phục gia đình. Tôi nghe lời và hy vọng nếu hai đứa thương nhau thật lòng thì người lớn sẽ hiểu và ưng. Thời điểm đó, gia đình gấp rút manh mối cho anh nhiều người với ý định tách chúng tôi ra càng sớm càng tốt. Tôi cảm nhận được sự lặng im và không muốn đấu từ anh nữa nhưng vẫn cố hy vọng. Tôi buồn nhiều vì sau những thương tổn đã qua phải, mất một thời gian khá dài giờ mới mở lòng ra và đón nhận tình cảm mới từ anh. Vừa chạm tay vào hạnh phúc, tôi lại tiếp thu thêm một nỗi đau nữa. Khóc, khổ đau, hụt hẫng và tuyệt vọng là những cảm giác tôi đã trải qua trong quãng thời gian đó, thật kinh khủng với một đứa sống thiên về tình cảm như tôi. Tình cảm chỉ có một phía nắm thôi không đủ sức để đi tiếp, người còn lại không muốn cầm cố và tiếp thì chia tay là tốt nhất cho cả hai. sau rốt, với áp lực từ gia đình, anh chọn cách dừng lại và rời đi với lời giải thích tình cảm đó không đủ lớn để có thể hy sinh và vượt qua sờ soạng. Anh không muốn ai phải chịu thương tổn vì mình.

Cứ tưởng sau bao nhiêu khó khăn và khó nhọc mới tìm thấy nhau người ta sẽ trân trọng và cố giữ lấy, hóa ra chỉ có tôi tự vẽ ra hạnh phúc đó. Chia tay rồi nhưng chúng tôi vẫn giữ một mối quan hệ tốt, có điều không ai nói với ai chuyện gì nữa. Tôi nghĩ cũng không hẳn sau khi chia tay thì xóa mọi thứ liên tưởng về nhau, vẫn muốn giữ lại những xúc cảm cả hai từng có, tiếc là không đủ duyên đi cùng nhau. Nếu không là nhân tình thì cũng là bạn, hà cớ gì phải thù hận, bởi tình nhân cũ không phải lúc nào cũng tệ, cũng xấu, đó là người từng quan yếu với mình ở một Thời điểm nào đó trong cuộc thế.

Sau cùng, tôi vẫn hy vọng anh sẽ sớm gặp được người thích hợp và đúng ý gia đình mong muốn để làm tròn chữ hiếu. Tôi biết anh không phải người xấu, chỉ vì chữ hiếu quá nặng, không thể bước qua được. "Chúng ta, ai rồi cũng sẽ hạnh phúc phải không anh"?

Loan

Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, trả lời thắc mắc.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét