Tôi lấy chồng khác vùng miền và khác văn hóa gia đình, giống như em dâu của anh. Chồng tôi là một người chăm chỉ, giỏi giang, tháo vát, xuất sắc trong mắt gia đình chồng và người xung quanh. Tôi thường ngày, từ tốn, có phần chậm chạp, không tháo vát, không sắc sảo, công việc ổn định, có thể tự nuôi sống bản thân. Gia đình hai bên cơ bản, không nghèo không giàu.
Ngày đầu mới về nhà chồng, tôi nhận được từ gia đình chồng sự đón nhận, thương xót và răn dạy, ít nhiều theo cách của anh. Nói về cuộc sống trong gia đình chồng, tôi cảm phục sự tháo vát, mạnh mẽ của mẹ chồng; sự sắc sảo của chị chồng; sự yêu thương, tin tức và kiêu hãnh của gia đình chồng dành cho chồng tôi, bản thân cũng hàm ân những điều gia đình chồng đã giúp chúng tôi. Tôi biết cha mẹ chồng thương con dâu, hết lòng vì con cháu theo cách của ba má. rút cuộc, tôi trân trọng tình cảm và sự cố gắng đó nhưng nếu biết trước dị biệt về vùng miền, văn hóa gia đình, môi trường và cả trình độ nhận thức có thể bào mòn tình cảm thế nào thì tôi đã không lấy anh ấy.
Sau cưới, tôi được đón nhận như một người mới vào gia đình, được tạo điều kiện để hòa nhập vào văn hóa mới, nhưng thật khó được nhấn những thứ của riêng mình. Khi đó hai câu tôi thường nghe chồng nói nhất là: "Nhà em không đẻ con trai nên không hiểu được nhà có con trai nghĩ gì", "Em đi học xa nhà từ sau cấp 3 là sớm quá, lễ nghĩa chắc chắn không thể biết như người trưởng thành cùng ba má". Những sự dị biệt mà gia đình chồng nhận xét khiến tôi thẳng tắp nhận sự ngờ vực của chồng, bởi những việc tôi làm luôn không hợp lý. Tôi còn nhớ ở thời điểm chồng có quan hệ với ý trung nhân cũ, mẹ chồng bảo tôi rằng anh có bồ là sai nhưng người như anh kiên cố sẽ có nhiều người theo. Lúc đó tôi nhận được rất nhiều lời khuyên chân thành từ gia đình chồng về việc nên giữ gia đình thế nào, có gì còn chưa ổn. Tôi lặng im nghe, không cãi, biết tình thật gia đình chồng tôi nghĩ thế, thương tôi nên nói thế. Mọi người nghĩ anh có bồ là do tôi không biết giữ gia đình thì tôi cũng không thể nào mong nhà anh hiểu hơn rằng: Vợ chồng có vấn đề thì việc trước hết nên làm là cùng nhau giải quyết chứ không phải tìm một chỗ để tạm quên vấn đề.
Tôi đau đớn, cô độc khi chồng im lặng trước những lời từ bồ anh và gia đình anh áp lên mình. Bao năm, tôi nhận nhiều sự quan hoài từ nhà chồng, như đã nói, tôi biết ơn, cố sống cho trọn với những gì mình nhận được, có điều những vết thương lòng lành đi vẫn để sẹo. Tôi thực thụ sợ cụt, sợ những lời nói từ nhà anh. Tôi dấn mình không giỏi giang, không sắc sảo nhưng luôn thế để cho gia đình trót, con cái được nuôi dạy tốt. Khi nhận những góp ý từ gia đình chồng, tôi nghĩ chắc họ cũng phải chịu đựng tôi, giống như tác giả bài viết trên chịu đựng cô em dâu mình vậy. Có lẽ tôi đã sống vô tâm, cũng có những lúc hờ hững với gia đình chồng vì thấy cô đơn nơi đó.
Tôi mang cảm giác rằng lúc có chuyện, chúng tôi không thể san sẻ, lắng nghe hay giải quyết được. Có lúc tôi trách chồng dễ cáu giận và thường nói tôi không biết nghĩ suy khi anh cho là đúng. Có lúc tôi nghĩ do gia đình chồng, vì chồng có cáu giận thì mẹ chồng cũng kết bằng câu "Tính nó thế biết làm sao". Những cuộc trò chuyện trong gia đình khi phê phán người này, lúc kể về người kia, dù đó là những người chúng tôi hiếm khi họp mặt, đó cũng là một cách khiến chồng tôi quen với việc nhận xét và chỉ trích người khác. Tôi trách ai cũng không giải quyết được việc của chúng tôi, chỉ là đang theo lối mòn chỉ trích người khác, giống như anh vậy. Tôi thấy mình bất lực cũng chỉ làm bản thân đáng thương hay giận dữ hơn. Chồng tôi không tệ, là người chân tình nhưng có những điểm không bao giờ nhìn khác đi được vì luôn có những người đồng ý kiến ủng hộ anh.
Theo thời kì chúng tôi dần hiểu nhau hơn, thỏa hiệp hơn. Tôi không cãi lại chồng, tôi không giỏi trong việc nói lý lẽ, không muốn gia đình xào xáo vì làm ngược ý chồng. Tôi nghĩ dù mọi người không xót thương theo cách mình chờ mong nhưng họ đã làm hết lòng vì chồng tôi. Có điều tôi hoang mang về bản thân, trở thành mẫn cảm hơn, mệt mỏi hơn, tình cảm có phần nhạt nhòa đi. Làm mẹ rồi, tôi nhấn hơn 70% những điều anh nói nếu có trong cuộc thế của em gái ấy thì thật tốt. Nhưng nếu em trai anh, gia đình anh đón nhận, giúp cô ấy tự nguyện hoàn thiện kỹ năng nội trợ bằng cách để cô ấy tự nhận thức thì sẽ tốt hơn nhiều. Đó là do nhận thức của cô ấy, cũng là do ái tình của hai người họ cho nhau. Nếu không vun được thì đừng phá. nấu bếp thật ngon hay đậm vị chưa hẳn là chuẩn mực, nếu xem chọn thức ăn tinh tế cho sức khỏe là quan trọng.
Kinh nghiệm của một người trải đời so với người ít kinh nghiệm không hẳn là biết làm nhiều hơn, hoàn hảo hơn, mà là biết những khả năng có thể, để khi cần chọn lựa sao cho hợp lý nhất. Anh nói rất nhiều về quan điểm của bản thân, nghĩ cô ấy lấy chồng là thành người thân chồng, anh có từng nghĩ em trai lấy vợ thì anh cũng thành người nhà cô ấy? Nếu làm giống anh, cô ấy cũng có những chuẩn, những mong mỏi về nhà chồng và anh chắc gì đạt chuẩn đó? Những thứ anh thấy thoải mái, có khi là thứ cô ấy thấy phiền toái, không cấp thiết và trái lại. Nếu cô ấy nói thì anh có sửa không? Cô ấy thậm chí còn không được nói, mặc định vì anh vai cao hơn, hay vì anh là đàn ông, là nhà chồng?
Hai người khác tuổi trong công việc có thể đàm luận đi đến một kết luận chung nhưng trong gia đình thì không. Trong khi việc có thể đổi, người làm cùng cũng lựa chọn được, nhưng người trong nhà vợ hoặc chồng thì không, sao không sống cho quan hệ vui vẻ, dễ thở và tránh những trách móc không cấp thiết nếu không tổn hại đến anh? Một ngày đi làm đủ nhiều quan hệ xã giao rồi, về với gia đình còn xét nét hặc làm sao gia đình có thể là tổ ấm? Anh bực mình em dâu thì vợ con anh, mẹ anh phải nghe vì ở gần, chứ vợ chồng em anh có nghe nhiều không? Anh nói cho thỏa bức xúc nhưng sau đó anh đợi gì? Có hai lựa chọn: Hoặc em trai hững hờ trước những lời anh nói, anh thấy em trai bênh vợ, tình cảm hai anh em sứt mẻ. Hoặc em trai nghe lời anh, rồi gia đình em anh xào xáo, em trai thấy vợ ngày càng xấu, cô ấy thì tự ái, thương tổn, anh mong họ chia tay nhau, em trai anh khổ cực?
Đó là thế cục của em trai anh, đừng can thiệp. Một mối quan hệ gây dựng không dễ nhưng những vết thương lòng không dễ lành và những mối quan hệ xây lại sau vỡ không phải thứ luôn có thể. Tôi có thể hiểu lòng anh, muốn tốt cho gia đình lớn, cho em trai mình vì anh trân trọng gia đình lớn và đánh giá cao em trai. Tôi đã đi qua một đoạn đầu của cuộc hôn nhân với người chồng có một gia đình lớn gắn kết. Đó là một mối quan hệ gia đình lớn mạnh mẽ đáng trân trọng, nhưng là một rào cản cho người mới vào, hoặc hòa mình vào văn hóa đó, hoặc đương đầu giữ bản sắc của mình nhưng đầy thương tổn lẫn cô đơn. Người ta gọi vợ và chồng đã đủ làm một gia đình, chỉ cần hai người họ chấp thuận dị biệt của nhau đã là tốt rồi. Hôn nhân là của hai người, không phải là của hai gia đình. Càng sống tôi càng nhận ra, không phải người hoàn hảo mới đáng được hạnh phúc, chỉ cần họ vừa ý, san sớt, hiểu, cảm thông cho nhau thì dù tốt hay xấu, nồi nào úp vung nấy là đủ rồi. Thân ái.
Thi
bạn đọc gọi vào số 09 6658 1270 để được tương trợ, giải đáp thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét